Ngay lúc này, góc tường nơi Vương Ngạn đang đứng chỉ cách những người chơi khác vài mét, nhưng lại có cảm giác như bị tách biệt thành hai không gian hoàn toàn độc lập.
Luồng âm khí lạnh lẽo tột độ ấy dường như chỉ nhắm vào một mình hắn, bủa vây lấy hắn gắt gao. Lúc này, Vương Ngạn vẫn chưa hồi phục sau khi bị vắt kiệt sức lực. Bề ngoài trông hắn có vẻ bình thường, nhưng thực tế đến việc bỏ chạy cũng đã quá sức rồi.
Nhưng với kinh nghiệm sinh tồn bao lâu nay, Vương Ngạn tuyệt đối sẽ không chọn cách bỏ chạy trong tình huống này. Chỉ nội những trải nghiệm từ việc "rời khỏi nhà ra thang máy" cũng đủ giúp hắn duy trì được sự bình tĩnh nhất định.
Suy nghĩ của Vương Ngạn lúc này rất đơn giản. Hắn biết tỏng kẻ đang dùng giọng của Lý Thác bên cạnh tuyệt đối không phải người thật. Nhưng bất kể đó là Lệ quỷ hàng thật giá thật hay chỉ là ảo ảnh, hắn đều phải giả vờ như không biết gì. Nếu bây giờ quay ngoắt lại nhìn hay cắm đầu bỏ chạy thì mới là điều tối kỵ...




